BÌNH THỦY, LONG AN - NƠI TRÁI TIM RUNG NHỊP BỒI HỒI

bởi quản trị viên | Date: 26-09-2018

Trân trọng giới thiệu bài viết cảm nhận của một sinh viên Trường Đại học Văn hóa TP. Hồ Chí Minh sau Chương trình Trung thu tổ chức tại Long An ngày 20/9/2018 vừa qua!


Trung thu năm nay, không phải là lần đầu tiên cô gái như tôi đi tình nguyện. Tôi đã yêu hai từ "tình nguyện" từ ngày tôi bước chân vào cánh cổng đại học của trường Đại học Văn hóa TP.HCM mất rồi. Tôi luôn ra sức cống hiến với ước nguyện bản thân có thể làm nên nhiều điều có ích cho xã hội, cho cộng đồng, cho Đất Nước Việt Nam. Tôi đi, tôi trải nghiệm, tôi khám phá những vùng đất mới, làm quen với những con người mới, tôi hoàn thiện bản thân mình hơn, tôi nắm bắt cơ hội tốt hơn. Điều đó khiến sự tự tin trong tôi bùng dậy, và bắt đầu tôi không còn tìm ra những lý do cho việc tiếp tục, rằng tôi có còn muốn đi con đường mà tôi đang đi hay không? Liệu trái tim nhiệt huyết năm xưa ấy giờ đây có còn đủ bản lĩnh để tiếp tục con đường mang tên tình nguyện? Và chính Long An, chính chương trình "Tết Trung Thu - Đêm hội trăng rằm năm 2018" đã cho tôi câu trả lời. Tôi vẫn bước tiếp!

Con đường về ấp Bình Thủy đâu bằng phẳng như đường nhựa thành phố, cũng không nhiều những nhà cao cửa rộng. Nó gập gềnh, nhấp nhô, nắng thì gắt mà mưa thì cũng lạnh đến thấu xương. Ấy vậy mà trên con đường ấy, đâu đâu cũng thấy nụ cười của người dân địa phương, nụ cười ấm áp như sự ấm áp của đêm trăng tròn rằm tháng 8. Tôi đồng hành cùng 50 chiến sĩ, 50 con người xa lạ, có thể biết nhau chứ chưa bao giờ tiếp xúc nhiều. Vậy chứ tôi luôn cảm giác 50 chiến sĩ là 50 người anh em của mình. Làm sao tôi có thể quên ly nước chanh pha vội khi tôi bỗng sốt cao ngày diễn ra chương trình từ cô bé mà ngay cả tên tôi vẫn còn chưa kịp nhớ. Làm sao tôi có thể quên cái xoa đầu xoa tay dịu dàng của các cô các bác khi nghe tin tôi đang bệnh. Bà trong gia đình chăm lo cho chúng tôi cũng hì hục bếp củi nấu nên một nồi xông hơi thơm phức với giọng ấm áp :" Xông đi con rồi mau khỏe nha". Thật sự lúc đó tôi cảm nhận đây không còn là chiến dịch tình nguyện Trung thu nữa mà đây chính là Trung thu của bản thân tôi, đây chính là gia đình của tôi. Phút giây ngồi kế nồi xông hơi với ly nước chanh trên tay, tôi đã khóc. Khóc một cách ngậm ngùi. Tôi biết yêu thêm cuộc sống.

Bữa cơm cho chiến sĩ không phải là sơn hào hải vị, không phải là của ngon vật lạ trên đời. Đó chỉ là những món ăn giản dị bên tô thịt kho, nồi canh rau tiệp tàng, chén nước mắm mẻ, và ly trà đá mát lạnh. Đơn giản là thế nhưng là hương vị tuyệt trần của cô chủ nhà. Đó chính là hương vị của gia đình, của tình yêu thương. Khiến chúng tôi ăn chẳng những ngon miệng mà còn ấm lòng. Cùng nhau chuyện trò bên mâm cơm, cùng nhau chia sẻ với nhau về cuộc sống, cùng các cô các bác hát những bài hát khơi lòng nhiệt huyết tuổi trẻ, cùng nhau chuẩn bị quà và sân chơi cho các em nhỏ, cùng nhau đi tặng quà cho các cụ già neo đơn có lẽ là những khoảng ký ức đẹp nhất của thanh xuân chúng tôi.

Tôi được nhìn thấy nụ cười khoái chí của các em nhỏ. Trên tay nâng niu chiếc bánh trung thu và cái đèn lồng, bọn nhỏ thật hồn nhiên, thật trong sáng, thật dễ thương..."Chị ơi lồng đèn đẹp lắm luôn á chị. Lần đầu tụi em được chơi lồng đèn đẹp vậy nè. Bánh cũng ngon nữa chị"

Tôi nhìn cô bé nhỏ xíu luyên thuyên với tôi, tôi đưa bản thân mình trở về những năm tháng xưa cũ. Thì ra, tuổi thơ là đây. Tôi nhớ lắm những lần cùng tụ tập với mấy đứa bạn chung xóm, dắt tay ra bãi đất trống trong xóm. Đợi các anh chị sinh viên tình nguyện phát bánh phát lồng đèn, cùng nhau hát vang câu hát của mùa Trung thu : " Tết Trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường..." Lúc nhỏ tôi háo hức lắm, các anh chị sinh viên như thiên thần trong mắt chúng tôi. Ngày xưa còn nghèo, bánh Trung thu và lồng đèn là thức quà xa xỉ. Vậy nhưng các anh chị không tiếc với chúng tôi điều gì, luôn mang đến cho chúng tôi một đêm Trung thu đong đầy hạnh phúc... Tôi nhớ Trung thu năm xưa...

Cái lắc tay của cô bé khiến tôi chợt tỉnh. Tôi khóc. Khóc vì tôi nhận ra câu trả lời cho những thắc mắc trong lòng. Tôi biết hơn ai hết các em cần chúng tôi, mọi người cần chúng tôi, cùng nhau làm nên những hành động đẹp, cùng nhau tạo nên những kỉ niệm đẹp. Khiến cuộc sống này trở nên tốt hơn, hoàn thiện hơn, đẹp hơn. Tôi nhận ra rằng mình vẫn yêu lắm con đường mình đang đi, nhận ra rằng tôi vẫn muốn mang đến cho các em thiếu nhi và cả những ngưòi khác nụ cười, niềm hạnh phúc. Chính ở Bình Thủy, Long An đã soi sáng tâm trí tôi, đưa tôi đến những kí ức đẹp nhất, cho tôi một cột mốc trưởng thành, cho tôi niềm hạnh phúc.

Kỉ niệm cứ thay nhau ùa về trong tâm trí tôi. Có lẽ với nhiều người, chương trình của chúng tôi còn nhiều thiếu sót nhưng với bản thân tôi, đó là chương trình thành công, thành công rực rỡ. Thành công không phải là danh hiệu hào nhoáng, là giấy khen, là thành tích. Với tôi, thành công ở đây chính là sự ủng hộ của các em nhỏ, của người dân địa phương, là sự đồng lòng của lãnh đạo địa phương. Và là sự yêu thương kết nối của 50 chiến sĩ với nhau. Thành công với tôi và với 50 chiến sĩ, chỉ đơn giản là thế.

Ngày ra đi lòng tôi không muốn về. Tôi sợ tôi nhớ. Yêu thương dành cho nơi này quá lớn, tôi không muốn xa. Dù tôi chỉ mới đặt chán đến đấy trọn vẹn 24 tiếng đồng hồ. Chia tay gia đình cô đã chăm lo chiến sĩ trong bồi hồi với lời hứa trong trái tim; Rằng tôi sẽ quay lại nơi đây, sẽ cống hiến, sẽ hết mình. Cảm ơn Long An, cảm ơn những con người nơi đây, nghĩa tình, chất phác, đậm sâu. Cảm ơn Hội Sinh viên trường đã tạo điều kiện cho chúng tôi đến với chương trình "Tết Trung thu - Đêm hội trăng rằm 2018". Lời cảm ơn từ tận trái tim.

Nguyễn Ngọc Hân Hân - Sinh viên trường Đại học Văn hóa TP. Hồ Chí Minh

Chủ nhiệm Câu lạc bộ Tình nguyện Tuyên truyền Hiến máu Nhân đạo VHS

 

 

Từ khóa:

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

HỘI SINH VIÊN TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HOÁ TP. HỒ CHÍ MINH

Địa chỉ:Cơ sở 1 (Số 51, Quốc Hương, P. Thảo Điền, Quận 2, TP. HCM)

Cơ sở 2 (Số 288, Đỗ Xuân Hợp, P. Phước Long A, Quận 9, TP. HCM)

Điện thoại:02835125677

Email:dhvanhoa@hoisinhvien.vn

Website:http://hoisinhvien.hcmuc.edu.vn

 


Copyright © 2018 - http://hoisinhvien.hcmuc.edu.vn/ . All rights Reserved.